Thơ

Xuân Về

 

Chào buổi sáng!

Tiếng chim ca rộn rã

Ánh bình minh rạng rỡ khắp muôn nơi

Chào vạt gió!

Hương xuân thơm dịu ngọt

Đôi mắt trong khẽ nhắm lại mở ra

Chào buổi sáng!

Chào cỏ cây, hoa lá!

Cho ngày xuân thêm đẹp tuyệt vời

Chào tất cả!

Chào cuộc đời này nhé!

Chào hôm nay!

Chào vĩnh biệt ngày qua!

Đừng nhìn lại quá khứ đã phôi pha,

Đón ánh nắng ta nhìn về hiện tại.

Ngày hôm nay mùa xuân về trên lá,

Trong tiếng chim và xuân nở trên hoa.

Em đoan trang trong tà áo thướt tha.

Tâm an lạc em lên chùa lễ Phật!

 

 

Một Ngày Sám Nguyện

 

Có lúc  con muốn khóc

Cho vơi bớt sự đời

Buồn nhân tình thế thái

Lòng con đau chơi vơi


Tiền căn mình tội lỗi

Nợ, duyên ấy luân hồi

Vòng xoay vần nhân qủa

Định lên kiếp con người


Tiếng kinh cầu xám hối

Dứt trong lòng u mê

Những buồn đau tội lỗi

Ra đi không trở về


Bao chuyện đời vương vấn

Nhẹ nhàng như bài thơ

Rồi thoảng bay theo gió

Hương sen hồng trong mơ


Hôm nay con lên chùa

Dự một ngày xám nguyện

Quỳ dưới Chân -Thiện -Mỹ

Con thấy lòng hư vô.

 

 

 

Cảm thức về Xuân của thiền sư

Một điểm đặc trưng khác trong cái nhìn của các Thiền sư khi mùa Xuân đến là từ sự nở tàn của hoa cỏ, sự sinh diệt của mùa Xuân, sự biến đổi nơi thân thể của mình; các ngài nhận ra một chân lý phổ biến, tồn tại một cách khách quan trong cuộc đời. Chân lý ấy là: Vạn vật và con người trên thế gian này đều chịu sự chi phối của nguyên lý vô thường...

Xem thêm: Cảm thức về Xuân của thiền sư

Tuệ Sỹ - bi tráng một hồn thơ

Đơn sơ mà kỳ vĩ, bi ai mà hùng tráng, im lặng mà sấm sét, tĩnh tọa mà phiêu bồng. Đó là cõi thơ trầm thống, khốc quỷ kinh thần của Tuệ Sỹ, một thi sĩ dị thường, một tâm hồn cô liêu cùng tuyệt.

Hồn thơ khốc liệt u ẩn, ngân dài trên giai điệu trầm tư tối thượng:

Ngược xuôi nhớ nửa cung đàn
Ai đem quán trọ mà ngăn nẻo về

Để cho trời thơ phiêu phưỡng, bước đi lồng lộng, độc hành ca giữa đỉnh cao và hố thẳm, trầm hùng vô uý khi biết mình đang giáp mặt với thập tử nhất sinh. Một mình lẫm liệt hiên ngang bất khuất, dấn bước lên đường dưới gầm trời bão loạn cuồng si. Đi về đâu hỡi Tô Đông Pha Những Phương Trời Viễn Mộng(1) hỡi Giấc Mơ Trường Sơn(2) rờn máu lệ ngậm ngùi?

Xem thêm: Tuệ Sỹ - bi tráng một hồn thơ

CHÙA ĐÔNG HƯNG

NHẬT KÝ XÂY DỰNG

CÚNG DƯỜNG TAM BẢO

Cảm ơn quý vị đã cúng dường Chùa Đông Hưng Thank you for your donation.